uneti-wap-edu, Hội những người vô duyên một cách rất kute
HOMEBlogStory
23:2020/05/26
XtGem.com

- Từ ngày xưa, con người chỉ có một cách để chế ngự được tình dục và thay thế cho nhục dục, cho những khoái lạc của xách thịt, của tình dục... Đó là việc hành xác hoặc luyện xác. Các nhà tu hành phải hành xác : ăn uống kham khổ, lót gai nhọn trong y phục, dầm mình trong nước lạnh mùa đông v.v... Người không tu hành thì luyện xác, túc là tập thể dục. Ví dụ như những lực sĩ. Bọn “át lét” tuy to con, “cốt tô”, trông thì hùng hồn lắm, nhưng chỉ vai u, thịt bắp thế thôi, rất kém về mục sinh lý. Đàn bà, những người đàn bà đa tình, biết sống, thông minh, đều kỵ bọn lực sĩ. Và bọn lực sĩ cũng cóc cần đàn bà. Lực sĩ chăm chỉ luyện tập mỗi ngày, và sự luyện tập ấy làm cho nhục dục tính của họ lắng xuống, thể xác họ không đòi hỏi nhục dục. Chú hiểu chưa ?
- Tôi cóc hiểu gì hết. Anh nói hết chưa ?
- Chú có sẵn dụng cụ gì để tập ở đây không ? Tạ ? Han- te ? Ếch- tăng- sơ ?
Quang lắc đầu, chàng vừ mở miệng định nói thì Hoàng đã nhanh hơn :
- Chú chỉ còn một cách đó để tự cứu chú. Tập thể dục là hy vọng duy nhất, đầu tiên và cuối cùng của chú. Nếu không có sẵn dụng cụ, tôi khuyên chú, nên tập động tác đo đất, lên gối xuống gối, nằm ngửa ra ngồi lên, đầu ngón tay chạm đầu ngón chân. Mỗi đêm, trước khi lên giường ngủ, chú phải tập những động tác ấy càng nhiều càng tốt. Chú phải làm cả trăm cái đo đất, cả ngàn cái lên gối, xuống gối, bao giờ cho thân thể chú mỏi rời ra, giơ chân lên không nổi. Bất cứ lúc nào chú nghĩ đến chuyện yêu đương, chẳng hạn như chuyện phóng lên nằm trên chiếc giường nệm mút kia khoan khoái biết chừng nào, bất cứ lúc nào thấy thèm hôn cô ấy, dù là hôn một cái hôn rất nhỏ, rất trong sạch, lập tức chú nằm ngay xuống, chống tay lên xuống một trăm cái cho tôi. Uých đơ ! Uých đơ ! – Hoàng đẩy thẳng hai tay ra trước mặt, rụt tay vào – Uých đơ ! Uých đơ... ! May ra chú mới thoát.
Tiếng nói của Lan Phi trên khu giường ngủ bay xuống :
- Anh... anh ấy về chưa ?
Quang nắm lấy vai Hoàng, đẩy ra cửa, nói khẽ :
- Cảm ơn bồ. Hay lắm...
Hoàng bị đẩy xồng xộc ra cửa, cổ ngoái lại :
- Đưa tôi đi đâu đây ?
- Về phòng anh.
- Nhưng... tôi đã nói hết đâu ?
- Hết rồi ! – Quang mở cửa đẩy Hoàng ra – cám ơn nhiều.
- Chú là một thằng vô...
Cánh cửa gỗ đóng ập vào mũi Hoàng.
Vài giây đồng hồ sau Hoàng lại ghé tai vào cánh cửa để nghe trộm, nhưng trong phòng im lặng hoàn toàn. Chàng cúi xuống cố nhòm qua ổ khóa, nhưng lỗ khóa Tây Đức – Made in West Germany – có cái bất tiện là nhỏ tí xíu, không tròn như lỗ khóa Tây, lại mỏng và dài nên không giúp chàng được gì cả. Chàng không nhìn thấy gì hết. Bỗng, chàng nghĩ ra một chuyện, chàng đi ra vườn.
Tòa nhà Nguyệt Điện làm theo kiểu nhà Tây thuộc địa, nền nhà rất cao, từ mặt đất vườn cây lên cửa sổ phòng Lan Phi cao đến ba thước. Như đã quen thuộc với cái trò leo trèo cửa sổ này, Hoàng tung mình bắt lấy thành cửa sổ đu lên cho mũi giầy vào một kẽ tường, chàng thò đầu nhòm vào phòng.
Phòng tắt đèn. Cả ngọn đèn dùng để đọc sách, đặt tạm trên chiếc ghế gỗ trên đầu chiếc giường vải của Quang cũng không được thắp. Hoàng mỉm cười khi thấy chàng thanh niên “gà tồ”, theo đúng phương pháp diệt dục chàng vừa chỉ dạy đang hùng hục nằm xấp trên nền đá hoa, chân d4uổi dài, hai tay chống lên, hạ xuống.
Cái cảnh Quang hăng hái và chăm chỉ tập thể dục vào lúc nửa đêm không làm cho Hoàng Chủ Nhân chú ý. Chàng ngước mặt nhìn lên khu giường ngủ của Lan Phi. Trên đó, sau tấm màn che, tấm thân kiều diễm của người xuân nữ trình bày một màn thoát y vũ làm cho khán giả nghẹn thở và khán giả đau tim có thể bị đứng tim mà chết.
Căn phòng tắt đèn nhưng chiếc đèn ngủ bên giường Lan Phi vẫn sáng. Vì vậy, người ở ngoài nhìn rõ bóng nàng.
Nàng giơ thẳng hai cánh tay lên để vươn vai chợt nàng ngồi nghiêng mình bất động. Nàng như nghe thấy có tiếng gì là lạ trong phòng. Nghe như tiếng ai thở phì phò. Nàng hỏi xuống :
- Anh ngủ chưa ? Anh làm gì đấy ?
Quang vội ngừng để trả lời :
- Anh có làm gì đâu ? Anh ngủ rồi.

Chương 8 | Back

Home | Story | Blog | SMS

Teya Salat