Disneyland 1972 Love the old s
uneti-wap-edu, Hội những người vô duyên một cách rất kute
HOMEBlogStory
00:0424/05/26
XtGem.com

Lan Phi hiểu ngay, nàng nhìn lại chàng – nhìn thẳng vào mắt chàng – Đôi mắt chàng nặng những tình tứ :
- Anh phải lo cho các khách trọ ? Công việc mệt nhọc quá anh nhỉ ? Chắc là anh bận cả ngày lẫn đêm... ? Các nữ thân chủ của anh chắc là phải hài lòng lắm ? Có ai khiếu nại gì không anh ?
Thấy bất lợi, Hoàng lảng chuyện :
- Anh cũng đã làm việc nhiều rồi – Nghĩa là anh cũng đã đóng góp khá nhiều với xã hội. Tuy là con nhà khá anh có thể sang Pháp, ăn chơi ở bên đó suốt đời, đóng vai học giả viết sách lăng nhăng. Nhưng anh không muốn thế... Anh ở lại sống với đồng bào...
Nghe ngôn ngữ của Hoàng Chủ Nhân, nếu nói qua Đài Phát Thanh, người ta có thể tưởng lầm đó là lời tuyên bố của một nhân vật cách mạng “suốt đời hy sinh vì dân, vì nước” :
- Từ năm 1940 anh tham gia Đảng Quốc Gia tranh đấu chống Thực Dân và Phát Xít.
Lan Phi tò mò :
- Anh ở Đảng gì hở anh ?
Hoàng Chủ Nhân tỉnh bơ và nghiêm trọng :
- Đảng Việt Nam Quốc Gia Dân Tộc, chủ trương đuổi Pháp, đánh Nhật, diệt Cộng. Đảng anh gồm toàn người thực tâm yêu nước sẵn sàng chết vì nước...
- Đảng Việt Nam Quốc Gia Dân Tộc ? Cái tên lạ quá nhỉ ? Em chưa nghe ai nói đến cái tên Đảng ấy bao giờ ?
- Vì Đảng hoàn toàn bí mật không bao giờ hoạt động công khai. Đảng viên không có quyền khai ra Đảng mình hoặc là nói là có Đảng mình đang hoạt động. Đảng anh cũng bí mật như Đảng Hắc Long của Nhật. Trên công khai, xã hội Nhật không hề có đảng Hắc Long nhưng bên trong. Đảng Hắc Long vẫn có. Đảng viên Đảng anh khi nhập Đảng phải tuyên thệ là không bao giờ được nhận mình là người của Đảng.
Chàng lại lảng chuyện rất nhanh và rất nghệ thuật :
Năm 1946, anh gia nhập kháng chiến chống Pháp.
- Đảng anh diệt Cộng cơ mà ? Sao anh lại hợp tác với Việt Minh... ?
Hoàng Chủ Nhân đã chờ đợi câu hỏi này từ trước, chàng đã có sẵn câu trả lời. Chàng buồn buồn.
- Đó là một sự khổ tâm của những người Quốc Gia. Phải bắt buột hợp tác với Việt Minh là một sự bất đắc dĩ. Vì trong thời gian đầu của cuộc kháng chiến, Việt Minh chưa để lộ bộ mặt thực của chúng, bộ mặt nô lệ Cộng Sản Nga – Tầu. Thời đó, có nhiều người yêu nước bị lầm. Anh lầm một cách đau đớn và thiếu chút nữa thì ngày hôm nay cuộc đời này đã chẳng có anh lái xe đưa em đi chơi phây phây như thế này vì sự lầm lẫn ấy. Anh kháng chiến và... không phải là nói để khoe với em đâu, anh lập được khá nhiều công trạng. Năm chúng nó sát hại Nguyễn Bình ở Nam Bộ...
Hoàng ngừng lại, giả vờ như xúc động. Kỳ thực, chàng quên mất không nhớ Nguyễn Bình chết năm nào. Câu chuyện kể tiểu sử này chàng đã kể lể nhiều lần với nhiều người đàn bà, chàng đã nhớ nhập tâm, đã thuộc lòng những chi tiết cần có, vậy mà hôm nay chàng quên mất Nguyễn Bình bị giết – “Không biết là 47 hay 48, hay 49 ?” chàng nghĩ thầm. Sợ nàng hỏi kỹ, chàng lắc đầu như để xua đuổi dĩ vãng đen tối, rồi tiếp :
- Chúng nó hạ anh ở Việt Bắc – Anh bị bắt đưa về Bắc Kạn xử. Chúng nó vu cha anh tội phản quốc và kết án tử hình... Anh bị chúng nó bịt mắt đem ra xử tử...
Lan Phi trố mắt bồ câu đen láy nhìn “người hùng Hoàng Chủ Nhân”. Nàng rùng mình như khi ngồi xem một phim Suýt Păng Hít Cốc :
- Họ xử tử mà anh không chết ?
Hoàng gật đầu :
- Anh không chết, Chúa không cho phép anh chết. Chắc là để ngày hôm nay, cho anh được gặp em. Trong đêm cuối cùng của đời anh, sáng sớm hôm ấy là chúng đưa anh ra bờ sông, cho anh đi “mò tôm”... đấy... – Chàng giơ tay lên chém mạnh vào không khí – bắt quì bên bờ sông hất xác xuống sông luôn, khỏi phải chôn. Nhưng trong đêm ấy các đồng chí của anh tổ chức một cuộc phá khám, cứu sống được anh.
Chàng thở dài :
- Ồ... chiến tranh tàn nhẫn lắm... Anh không muốn nhắc lại những kỷ niệm tàn nhẫn ấy nữa. Chúng ta hãy nói những chuyện gì vui đi Lan Phi... Cuộc đời chúng ta đang đẹp, nói đến những chuyện chết chóc mà làm gì... Sáng nay đẹp quá, trời này mà tắm biển thì tuyệt. Chúng ta nên nói chuyện về em... Lan Phi anh chưa được biết gì về em... Em học Dược phải không nhỉ ? Học xong rồi em có định sang Pháp không ?
Mãi nghe chuyện “tranh đấu” của Hoàng, Lan Phi không để ý đến ngoại cảnh. Trong lúc đó chiếc Triumph cứ vun vút nuốt đường lao đi. Khi Lan Phi nhìn lại, nàng thấy nàng đang di chuyển trên một con đường ngoại châu thành :
Nàng kêu lên :
- Ơ... em đi chợ cơ mà ? Anh đưa em đi đâu thế này ?
Hoàng Chủ Nhân giữ cho tốc độ xe chạy không nhanh hơn mà cũng không chậm hơn :
- Sáng nay trời đẹp quá, chúng mình lên trên này chơi. Anh biết chỗ này đẹp lắm, một ngọn núi ven bờ sông. Chắc chắn em sẽ thích lắm. Chỗ đó lại có một hàng ăn. Chúng mình có thể ăn cơm trưa ở đấy.
- Không được. Em phải lên chợ.
Lan Phi không cao giọng, không cau mày, giọng nàng không có một âm thanh giận dữ hay sợ hãi nhưng Hoàng Chủ Nhân – với ba mươi năm kinh nghiệm tán tỉnh đàn bà – biết rằng chàng không thể coi thường những người đàn bà bị hoàn toàn ngạc nhiên mà vẫn thản nhiên như vậy. Lẽ ra Lan Phi phải năn nỉ để được trở về thì lại chính Hoàng năn nỉ :
- Đi chơi với anh một lúc thôi vậy. Sáng nay trời đẹp quá.
Lan Phi yên lặng.
- Chúng mình lên đến bờ sông chơi một lúc, ở đó có hàng dừa thơ mộng lắm. Rồi anh cam đoan đưa em về ngay. Nhà...
- Anh đưa tôi về ngay !
Hoàng lái xe vào bên đường. Chàng nhìn Lan Phi, nhưng mặt nàng vẫn lạnh như tiền. Nàng giơ cổ tay tròn nhìn đồng hồ.
Cảm thấy mình trơ trẽn, vô duyên và bỉ tiện, Hoàng nhún vai, thở dài rồi vòng xe qua đường... về.
Đến lúc đó Lan Phi mới đổi sang kiểu ngồi khác. Sự thực nàng cũng hơi ngán – cơ thể và tâm hồn nàng cũng vừa qua một căng thẳng – nàng chưa biết phải tính sao nếu Hoàng cứ lái xe chạy thẳng bất chấp sự phản đối của nàng.
Thấy Hoàng chịu thua, nàng thấy cần an ủi đôi câu :
- Lan Phi đã nói trước là hôm nay bận. Hôm khác, anh muốn đưa Lan Phi đi chơi, Lan Phi sẽ đi với anh.
-THE END-

Home | Story | Blog | SMS